[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 17: Bọ ngựa bắt ve

Chương 17: Bọ ngựa bắt ve

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

7.682 chữ

12-09-2026

Cao Dương đi chậm lại, rất nhanh đã đưa ra quyết định, bắt đầu đi về phía có đông người.

Về lý thuyết, nếu xảy ra xung đột ở nơi đông người thì chỉ thu hút thêm nhiều Sân thú, tỷ lệ tử vong của hắn sẽ càng cao. Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu kẻ bám đuôi mình là Sân thú, chứng tỏ nó đã phát hiện — hoặc chí ít là nghi ngờ thân phận người thức tỉnh của hắn.

Thế nhưng nó không lập tức tấn công mà chỉ bám theo, chứng tỏ con Sân thú này muốn nuốt trọn hắn một mình. Đã muốn ăn mảnh thì chắc chắn nó sẽ không ra tay ở chỗ đông người.

Chẳng mấy chốc, Cao Dương đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi 24h. Hắn hít sâu một hơi rồi xoay người bước vào.

Ngay sau đó, một cô gái mặc đồng phục, tóc ngắn ngang vai chạy ra từ góc rẽ. Cô đuổi tới trước cửa hàng tiện lợi, hơi chần chừ một chút, đưa tay vuốt lại mái ngố trước trán rồi mới bước vào trong.

Vừa đẩy cửa bước vào, cô đã đụng mặt ngay Cao Dương.

Cô giật nảy mình: "Á!"

Cao Dương cũng phải lấy hết dũng khí mới dám quay ngoắt lại bắt quả tang thế này. Vừa nhìn rõ mặt đối phương, ban đầu hắn hơi giật mình, nhưng ngay sau đó liền thở phào nhẹ nhõm.

"Tiểu Tư?"

Cô gái này là bạn cùng lớp với Cao Dương, tên Vạn Tư Tư. Tính cách cô hướng nội, nhút nhát nên mọi người đều gọi là Tiểu Tư.

Vạn Tư Tư cuống quýt cả lên. Cô ôm khư khư chiếc cặp đeo chéo bên hông, bắt đầu màn diễn xuất gượng gạo và đầy căng thẳng: "Chào... chào cậu... Trùng hợp thế, cậu cũng ở đây à? Mình... mình vừa đi xe buýt quá trạm, đúng lúc hơi đói bụng, nên định vào mua chút đồ ăn vặt..."

"Cậu đang bám theo mình đúng không?" Cao Dương hỏi thẳng.

Vạn Tư Tư lập tức đỏ mặt tới tận mang tai: "Mình... mình, chuyện đó..."

Cao Dương nhìn quanh, thấy cả nhân viên thu ngân lẫn khách hàng đều đang tò mò ngó sang.

Hai người đứng chắn ngay cửa đúng là hơi kỳ cục. Cao Dương liền nắm tay Vạn Tư Tư, dắt cô ra góc cửa hàng, ngồi cạnh nhau bên cửa kính, sau đó đi mua chút đồ ăn thức uống.

Một phút sau, Vạn Tư Tư nhấp từng ngụm nhỏ ly cà phê hòa tan, dần dần bớt căng thẳng hơn, thậm chí trong lòng còn hơi khấp khởi mừng thầm. Cô cúi gằm mặt, khẽ lẩm bẩm: "Cậu ấy nắm tay mình, lại còn mời mình uống cà phê nữa..."

"Cậu nói gì cơ?"

"Á, không có gì!" Vạn Tư Tư luống cuống ngẩng lên: "Cảm ơn cậu vì cốc cà phê nhé."

Cao Dương cắn một miếng bánh mì xúc xích: "Nói đi, bám theo mình làm gì thế?"

Vạn Tư Tư lại cúi đầu, giọng lí nhí: "Cao Dương... Chuyện của Lý Vi Vi, chắc cậu buồn lắm đúng không?"

Cao Dương hơi khựng lại, im lặng không đáp.

"Cảm giác dạo này cậu cứ như biến thành người khác ấy, chẳng mấy khi nói chuyện với bạn bè, ngày nào cũng ngồi thẫn thờ một mình." Giọng điệu của Vạn Tư Tư lộ rõ vẻ quan tâm.

"Thế à?"

Trong lòng Cao Dương thầm cảm kích: Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, xem ra sau này mình vẫn phải cố duy trì vòng tròn xã giao như cũ, nếu không rất dễ để lộ sơ hở.

"Người chết không thể sống lại, chuyện xảy ra như vậy, đâu ai muốn đâu..." Vạn Tư Tư dè dặt liếc nhìn Cao Dương, "Cậu tuyệt đối đừng tự làm khổ mình nhé, nếu có tâm sự gì, cậu cứ nói với mình."

Cao Dương ngừng ăn, nghiêng đầu chăm chú đánh giá Vạn Tư Tư: Tóc ngắn ngang vai, mái ngố, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng trẻo, vóc dáng nhỏ nhắn mảnh mai. Đôi mắt cô rất to, luôn chớp chớp đầy vẻ ngượng ngùng và căng thẳng, tựa như một chú nai con nhút nhát.

Bình thường Vạn Tư Tư nói chuyện luôn nhỏ nhẹ dịu dàng, dường như hơi tự ti, cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt người khác. Cô đúng chuẩn kiểu con gái mềm yếu mà ai cũng thích chọc ghẹo "bắt nạt".Thực ra số con trai thích cô không hề ít, chỉ là bản thân cô không nhận ra mà thôi.

Bình thường, mối quan hệ giữa Cao Dương và Vạn Tư Tư cũng tàm tạm. Vạn Tư Tư là cán sự môn Tiếng Anh, thỉnh thoảng hắn cũng hay nhờ cô chỉ cho vài bài tập.

Từ ngày Lý Vi Vi mất, Cao Dương gần như chẳng nói chuyện với cô bạn này, thảo nào người ta lại quan tâm đến hắn như vậy.

Bị Cao Dương nhìn chằm chằm, mặt Vạn Tư Tư lại đỏ bừng lên. Cô lúng túng lảng tránh ánh mắt của hắn: "Xin lỗi... mấy lời vừa rồi, cậu cứ coi như mình chưa nói gì nhé..."

"Cảm ơn cậu." Cao Dương cười đầy cảm kích, "Không ngờ cậu lại quan tâm đến mình như thế."

"Đâu có! Làm gì có quan tâm chứ!" Vạn Tư Tư chối bay chối biến, nhưng biểu cảm trên mặt đã bán đứng cô: "Dù sao cũng là bạn cùng lớp, chuyện nên làm mà!"

"Yên tâm đi, mình không nghĩ quẩn đâu, cân bằng lại vài ngày là ổn thôi." Cao Dương nói.

Hai người lại tán gẫu thêm dăm ba câu chuyện phiếm, từ chuyện cuộc sống thường ngày đến chuyện điền nguyện vọng thi đại học, cho tới khi đồ uống nóng trên bàn cạn sạch, đồ ăn vặt cũng hết nhẵn.

Vạn Tư Tư chủ động đứng dậy đi vứt rác. Cô ngó nghiêng xung quanh, nhân lúc không ai để ý liền lén nhét chiếc cốc giấy dùng một lần vừa đựng cà phê hòa tan vào túi áo, gương mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc.

Toàn bộ những hành động này đều không lọt khỏi tầm mắt của Cao Dương.

Lẽ nào Vạn Tư Tư đang thầm thích mình?

Nhưng ngay sau đó, Cao Dương lại nhớ tới đêm sinh nhật của mình, nhớ tới Lý Vi Vi suýt chút nữa đã lấy mạng hắn. Biết đâu Vạn Tư Tư cũng thế: giây trước vừa nói thích mình, giây sau đã biến thành một con Sân thú đáng sợ xé xác nuốt chửng mình vào bụng.

Trong lòng Cao Dương ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Cả hai bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi rồi tạm biệt nhau. Mãi đến khi bóng lưng vui vẻ của Vạn Tư Tư khuất sau khúc quanh góc phố, Cao Dương mới mở lại hệ thống.

Tốc độ tăng Điểm may mắn không hề nhân đôi, xem ra Vạn Tư Tư quả thực không có gì nguy hiểm.

Sau chút chuyện xen ngang này, Cao Dương tiếp tục rảo bước về phía trước. Đi chưa đầy hai phút, hắn lại đột ngột dừng bước.

Không đúng... Sao vẫn có cảm giác có người bám theo mình nhỉ.

Nói mới nhớ, dạo này giác quan của mình nhạy bén hơn hẳn, có lẽ là do điểm "Tinh thần lực" đã tăng lên. Xem ra việc nâng cấp chỉ số thuộc tính này thực sự có tác dụng.

Cao Dương bất ngờ rảo bước nhanh hơn, rẽ vào ngã tư tiếp theo, vứt phịch chiếc ba lô xuống đất rồi lách mình nấp sau máy bán hàng tự động, nín thở chờ đợi.

Bảy tám giây sau, một bóng người chạy lúp xúp lao ra. Hắn lập tức chú ý tới chiếc ba lô dưới đất, vừa cúi người định nhặt lên thì Cao Dương đã nhảy bổ ra: "Vương Tử Khải?!"

Vương Tử Khải giật bắn mình: "A—"

"Mày theo dõi tao đấy à?"

Vương Tử Khải cười hề hề: "Đỉnh thật đấy người anh em, tao ẩn nấp kỹ thế mà mày vẫn phát hiện ra được!"

"Tao đã bảo mày cứ ngoan ngoãn ở nhà tu luyện cơ mà!" Cao Dương tức anh ách, đầu lại bắt đầu đau nhức: Người anh em à, mày cứ thích tự tìm đường chết thế này thì tao có muốn bảo vệ cũng chẳng bảo vệ nổi đâu.

Vương Tử Khải mếu máo: "Cái trò tu luyện này chán vãi chưởng, tao chịu hết nổi rồi!"

"Không tu luyện thì làm sao mày mạnh lên được?"

"Không đi săn quái được à? Hay là kiếm việc khác làm... Cứ ngồi thiền mỗi ngày thế này thật sự mạnh lên được sao? Tao thấy đếch có tác dụng gì sất!"

Dĩ nhiên là không rồi.

Nhưng nếu mày không gây chuyện thì ít nhất vẫn giữ được cái mạng.

Cao Dương thở dài một hơi: "Thể chất của mày vô cùng đặc thù, tốc độ trưởng thành chậm hơn bọn tao, nhưng một khi đã luyện thành thì cũng sẽ mạnh hơn tất cả. Mày phải kiên nhẫn chứ, chẳng phải cổ nhân đã có câu: 'Trời sắp giáng sứ mệnh lớn cho người này, ắt trước hết phải làm khổ tâm chí, nhọc nhằn gân cốt, bỏ đói thể xác, khiến cho thân mình khốn cùng thiếu thốn...' đó sao?""Đạo lý thì tao hiểu cả." Vương Tử Khải mếu máo: "Nhưng mà chán chết đi được ấy!"

Cao Dương im lặng.

Vương Tử Khải vừa thấy mặt Cao Dương sa sầm xuống liền vội cười làm lành: "Người anh em, người anh em, mày đừng giận mà, tao về tiếp tục tu luyện là được chứ gì?"

"Im đi."

"Sao thế?" Vương Tử Khải hạ giọng, ngó nghiêng xung quanh, thế mà lại tỏ ra phấn khích.

"Chúng ta... bị theo dõi rồi."

Cao Dương sắp phát điên đến nơi.

Rốt cuộc là có dứt không vậy trời?!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!